Translate

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

LẠC CHỐN HOA NGÀN

Em đi lạc lối hoa màu tím
Tím khung trời...tím của nhớ nhung
Em đi trong sắc hoa màu tím
Tay với tìm nhau giữa chốn hoa ngàn

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

CHƯA NGỎ!

Ngày xưa ngây dại quá một thời
Yêu người nhưng chẳng nói năng chi
Năm tháng vô tình trôi xuôi mãi
Tình cờ gặp lại cố nhân xưa
Mắt vẫn long lanh, nét vẫn duyên
Em đi trong nắng sớm tinh khôi
Vươn chút hương xưa phảng phất bay
Ta muốn ôm không gian bé nhỏ
Nơi êm đềm ngụ bóng dáng em
Bao năm rồi nhỉ! Ta vẫn nhớ!
Lặng lẽ ngày xưa...chút dại khờ...

                  Một sáng Cần Thơ 05/08/2012

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

LƯU LUYẾN VŨNG TÀU


LƯU LUYẾN VŨNG TÀU
         (Bài thơ đầu tay - Viết trên ngọn Hải Đăng, hè lớp 10)
Mặt trời xuống biển rồi đó nhỉ!
Mây xanh sâm sẩm trôi qua đồi
Nước biếc trong veo bao huyền thoại
Men theo triền núi mắt đăm chiêu
Lòng khoan thai thả hồn theo nhịp bước
Đẹp xiếc bao trời mây non nước lạ
Dang cánh tay ôm cảnh vật vào lòng
Hét to lên đất trời xinh đẹp quá
Ru hồn mình theo khúc nhạc chim ca
Nghe êm đềm thanh thản dạ lâng lâng
Chợt! Nổi buồn đâu âm thầm len lén nhẹ
Tôi biết mình sắp phải rời xa
Nghìn trùng vắng màu biển xanh cát vàng gió lộng
Nghe đâu đây tình vương vấn luyến lưu trào
Quy luật xưa nay không dời bất diệt
Hợp rồi tan lặng lẽ ở và đi...
Một lần nữa xin vẫy chào bạn biển
Sóng nước mênh mông bạn vỗ đêm về
Vị rất mặn nhưng trong tôi ngọt lắm!
Một chút mơ hồ...thơ mộng luyến lưu dâng
Ước mong rằng chân tôi hằn kỉ niệm
Một thoáng buồn lành lạnh nhói qua tim
Xin chào nhé! Màu nước xanh huyền ảo bạn
Gởi lại đây một chút nổi mong sầu
Từng hạt cát trãi vàng trong ký ức
Từng bậc thang in những dấu chân thơ
Nếu mai này tôi phải về nơi ấy...
Biển, trời, mây thẩm mắt giăng giăng
Một lần nữa thôi đành xa vắng nhé!
Vạn niềm vui đều thoảng nổi ưu tư
Buồn! mới cảm hết thiết tha..da diết..
Ồ! Mặt trời xuống biển rồi đó nhỉ!
Tôi vội nhìn lại Chúa lúc chia xa...
Ở đâu đây vang vọng tiếng chim chiều
Lòng vương vấn nhưng rồi đành đếm bước
Hải Đăng ơi! Hải Đăng nhớ! lặng hồn tôi
Chuyến xe đêm bắt đầu lao trong gió
Chở tôi về tất cả khuất dần xa
Ngày mai đây tôi giả từ đất bạn
Lưới thời gian mờ nhạt mọi luyến thương
Nhưng trong tôi trọn đời lưu lại
Màu biển xanh, núi thẩm, Vũng Tàu mơ
Tôi mang theo một nổi buồn vời vợi
Xa biển rồi...núi, cát cũng mù xa...
Lily Le
Thích nhất là 2 câu cuối vì nó mang cả tâm trạng của 1 người đến nơi đó và sắp giả biệt nơi đó. Ui! Cái lần đầu tiên ra khỏi ông táo xa như vậy là đi VŨNG TÀU cùng với xe nhà trường thuê cho học sinh đi, lúc đó nghĩ là nơi này là đẹp nhất rồi...Viết lúc còn tinh khôi đầu óc, đầu óc nó còn trong sáng, chứ không đen thùi lùi như bây giờ (Khì khì...) nên yêu bài này lắm! ^_^

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

LOVE LIFE


I'm glad to wake up every morning
Being intact of myself picks the flowers shed in front of doorstep
Welcome sunshine to flow through small doorway
Also enthusiastic heart to love life.
(Tôi vui mừng mỗi sớm mai thức dậy
Nguyên vẹn tôi nhặt hoa rụng trước thềm
Đón nắng lên tràn qua ô cửa nhỏ
Còn trái tim nhiệt huyết để yêu đời)
                         Writer: Lily Le

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

MỘT CHIỀU SAU CƠN MƯA

Hoàng hôn xuống trùm không gian bé nhỏ
Lá và hoa còn đọng giọt mưa chiều
Ta muốn hôn lên cỏ cây hiền dịu
Yêu màu xanh đượm sức sống mến thương
Vui mừng thay mỗi ngày ta nguyện vẹn
Được hái hoa đường, tô chút không gian
Cứ mỗi lúc hoàng hôn về ngang cửa
Ánh nắng vàng dần tắt dưới hàng cây
Mắt xa trông cả bầu trời rộng lớn
Ta yêu mây kết muôn vạn hình hài
Cảm ơn trời ban cho ta sự sống
Để cảm để yêu hương vị vui buồn
Dẫu cuộc sống bao thăng trầm phía trước
Hay sau lưng gian khó hãy còn mang
Ta vẫn yêu nồng nàn trong mắt biếc
Yêu đất trời xanh thắm cỏ, nắng hoa.
                                           Lily Le
                            Cần Thơ 18h, sáng tác ngày 01/05/2012


Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

DỆT ƯỚC MƠ

DỆT ƯỚC MƠ

Hạ về rồi đó phải không em?
Phượng rực khung trời rực ước mơ
Nắng giận nắng hờn nắng chói chang
Vì đâu cuối cấp em vô tình
Vô tâm vô cảm vô tư lự
Chả biết sau em có kẻ chờ
Đêm về thao thức dệt ước mơ
Con đường phía trước đẹp ý thơ
Nhưng em ơi sao lại hững hờ!?
Hay là em giả bộ ngó lơ
Thà thương thầm thổn thức tình thơ
Cũng mơ cũng mộng hè cuối cấp
Một ngày xa…hai đứa sẽ chung nhà
Cùng trông lũ trẻ cùng ngắm phượng
Nhớ chuyện ngày xưa dưới sân trường
Trong tay anh rực cành phượng thắm
Ngó vu vơ… “tui hái tặng bà”
Em bẽn lẽn nhận cành hoa đỏ
Má ửng hồng trong áo trắng tinh
Hôm nay cũng một cành phượng thắm
Má không hồng nhưng mắt biếc lung linh
Con vô tư hồn nhiên cười tít mắt
Hoa phượng kìa! Thích quá bố mẹ ôi!!!!!
                                     Lily Le
   Cần Thơ, sáng tác 19h ngày 01/05/2012

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

CUỒNG (KHÔNG ĐỀ)

Tôi đã yêu khi đời chưa sự sống
Lúc thiên nhiên còn bóng tối màn đêm
Tôi đã yêu một tình yêu bất diệt
Yêu những gì da diết dệt thành thơ
Yêu vô vọng khi đời chưa hình ảnh
Giữa hư vô...lơ lững một tình yêu...